Khi chúng ta còn trẻ,còn đầy sinh lực mà lại dễ chấp nhận những đường biên,những ranh giới mà công việc hoàn cảnh,các điều kiện tự nhiên và xã hội,sự áp đặt các khuôn mẫu của sự sáng tạo,để rồi tính toán khôn ngoan nhằm né tránh rủi ro,thất bại,để an toàn thì uổng lắm !

Năng lực của bạn không có cơ hội bộc lộ hết,nó chỉ cầm chừng thôi.Tuy bạn trở thành cái je đó thực sự tròn trịa,nhưng bạn sẽ thực sự không biết mình là ai.
Bạn tưởng đã thể hiện được bản thân nhưng hóa ra bạn đã mất dạng trong đám đông.Nói như Chế Lan Viên bạn đã để :
"Hạnh phúc đựng trong một tà áo hẹp
Giấc mơ con đè náp cuộc đời con "
Đó là tấn bi kịch mà không có nhiều người nhận thức ra.Tất nhiên đó là tấn bi kịch có tính phổ quát.
Ông Nguyễn Gia Thiều,một thi nhân và là một nhà văn hóa lớn của thế kỷ 17 ,trong Cung oán ngâm khúc,đã đau đớn thốt lên :
" Con quay búng sẵn giữa trời
Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm."
Để không phải là" con quay búng sẵn",để hình ảnh con người hiện rõ thì con người phải dám sống,dám đương đầu,dám vượt qua những ranh giới,những sự áp đặt vô lý.
----- --------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét