Bài thơ được trích từ cuốn Nhật kí của bố tôi,trong thời gian học tập ở trường quân y miền Nam Việt Nam.Một người đồng đội đã chia sẻ bài thơ này thay cho lời chia tay,khi đã hoàn thành khóa học.Trước giờ lên đường ra mặt trận,nơi chỉ có máu và lửa,họ đã trao cho nhau những tình thương chân thành và rất đỗi mộc mạc.
Ngày hôm nay,khi mà chiến tranh đã lùi xa,nhưng khi đọc bài thơ,đọc những dòng tâm sự của các anh - những người chiến sĩ trung kiên,trong cuốn nhật kí đó,tôi vẫn cảm nhận được sức trẻ,lòng nhiệt huyết,và trên hết là tâm hồn của các anh.Chất lãng mạn,chất tình vẫn thắm đượm và rực cháy chính trong những ngày tháng gian khổ,ác liệt nhất.
Bạn có biết trong những vần thơ giản dị đó ẩn chứa một điều gì không.Đó là ngọn lửa,ngọn lửa của tình yêu.Tình yêu của những người lính trẻ với quê hương,bạn bè,với trách nhiệm cao cả của cả dân tộc.Tình yêu đó mang hơi thở của thời đại anh hùng,mang nhịp đập của lịch sử và mang cái hồn của non sông đất nước.Tình yêu đã làm nên sức sống của cả một dân tộc.Tình yêu đã đoàn kết cả một dân tộc,để rồi tạo nên một làn sóng mạnh mẽ nhấn chìm biết bao kẻ thù xâm lược.
Bởi lẽ đó,trách nhiệm của chúng ta là phải biết gìn giữ ngọn lửa của tình yêu đó,và hãy làm cho ngọn lửa có sức lan tỏa bạn nhé.
lethe_cm
----- --------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét